15 tháng 5, 2012

Sống có ích


        Cuộc sống bao giờ cũng đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Nhiều người tự hỏi bản thân họ sẽ làm gì để vượt qua những khó khăn ấy và có thế hướng tới một cuộc sống hạnh phúc, những điều tốt đẹp nhất. Câu trả lời cho họ chính là chúng ta hãy sống có ích từng ngày từng giờ để cuộc sống của chúng ta không phải là một màu đen mà thay vào đó chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống, khát vọng mà ta mong muốn.
        “Sống có ích” không phải là điều dễ dàng cũng không thật sự là một điều khó khăn. Mấu chốt của việc sống có ích chính là từ ý thức bản thân của mỗi người. Ắt hẳn sẽ có nhiều người băn khoăn về việc sống có ích, sống có ích chính là lối sống tích cực phù hợp với thời đại; làm đẹp cho cuộc sống bản thân, sống hòa hợp với mọi người xung quanh, được nhiều người thừa nhận. Sống có ích còn phải có những hành động việc làm (giá trị vật chất), những tình cảm tốt đẹp (giá trị tinh thần) đem lại hiệu quả thiết thực cho cá nhân cũng như cho cộng đồng.
        Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, biết hi sinh những cái tôi nhỏ nhặt, từ bỏ những cám dỗ của xã hội và biết rộng mở vòng tay để có thể chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh hơn chúng ta. Sống có ích là khi chúng ta phạm phải những lỗi lầm và tự hứa với bản thân sẽ sửa đổi và coi đó là một kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, không ích kỉ, nhỏ nhen với mọi người.
         Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng thắm tươi, đôi khi sẽ có những giọt nước mắt, những đổ vỡ, những cuộc chia ly, những nỗi đau, vết thương không thể nào lành được. Đừng vấp ngã bạn à! Đừng bỏ cuộc! Chúng ta hãy cố gắng sống có ích mỗi ngày để tìm được giá trị thực sự của cuộc sống. Cuộc sống là như thế, đôi khi nó buông tay ta nhưng ta phải níu nó lại để tìm được một chút hi vọng, một chút ý nghĩa để có thể biến một màu đen tăm tối thành một màu hồng tươi thắm. Sống có ích có một sức mạnh mãnh liệt giúp ta tâm hồn ta thanh thản sau những vấp ngã, sau những khó khăn và thử thách mà ta phải trải qua.
          Sống có ích đến từ những hành động thiết thực nhất: sống thật với bản thân, biết cách đối nhân xử thế với mọi người, giúp đỡ những người đang gặp hoạn nạn, lắng nghe và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh…Sẽ không khó nếu chúng ta dẹp qua cái tôi và lắng nghe tiếng nói từ bên trong mình.
          Ai cũng đều có thể sống có ích, nếu như thế thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao, sẽ không còn những tệ nạn xã hội, sẽ không còn những mảng tối màu đen trong cuộc sống. Cuộc sống luôn đầy rẫy những cám dỗ có thể quỵt ngã chúng ta bất kì lúc nào nhưng nếu chúng ta cố gắng nghĩ về những gì tích cực nhất chúng ta sẽ tìm thấy được mục đích sống có ích của mình.
          Vì thế chúng ta hãy làm nên sự khác biệt, hãy biết sống có ích mỗi ngày, một ngày mới bắt đầu hãy nở một nụ cười và làm nên sự khác biệt để cả thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn, những đứa trẻ sẽ có một tương lai tươi sáng hơn vì việc sống có ích của mỗi người, thế giới sẽ không còn chiến tranh, không còn đói khát nếu chúng ta biết sống có ích. Hãy là một tấm gương, hãy tìm một mục đích sống của mình để sống có ích từng ngày từng giờ, đừng lãng phí một thời gian nào cả và chúng ta sẽ giúp thế giới trở thành một ngôi nhà tốt đẹp cho mọi người.

Kỷ luật học đường


Môi trường học đường là một thế giới rất kì diệu đối với mỗi người. Không những thế nơi đây chúng ta được gặp gỡ và chia sẻ những sở thích, những niềm vui và những điều băn khoăn trắc trở với nhau. Và trong môi trường học đường chúng ta cũng cần có kỷ luật học đường để ngôi trường của chúng ta có thể phát huy nhiều hơn nữa. Chính vì thế kỷ luật học đường chính là một trong những yếu tố giúp các bạn học sinh có thể hoàn thiện nhân cách của bản thân hơn.
            Vậy kỉ luật học đường là gì? Kỷ luật học đường chính là những nguyên tắc, nội quy, luật lệ được đưa ra và mọi học sinh đều phải tuân theo, chấp hành một cách nghiêm túc. Nói chung kỷ luật học đường chính là ý thức giữ nề nếp kỉ luật của mỗi cá nhân trong trường học.
          Mỗi ngày đến trường, chúng ta đều được học hỏi nhiều điều hay và bổ ích, không những thế chúng ta còn được tiếp thu được nhiều điều từ mọi người, chúng ta được trao đổi những thông tin, kiến thức bổ ích với thầy cô giáo và bạn bè. Môi trường học đường là một nơi thú vị và đầy niềm vui. Nhưng nếu là một cá nhân trong một tập thể thì chúng ta bao giờ cũng phải giữ kỉ luật và nề nếp. Trong môi trường học tập cũng thế, bản thân là một học sinh chúng ta phải biết tuân thủ, chấp hành nội quy mà nhà trường đã đưa ra. Như lễ phép, vâng lời thầy cô, không nói tục chửi bậy, không gây gổ, đánh nhau trong trường học,…Nếu chúng ta thực hiện theo những nguyên tắc, nội quy đó thì chúng ta chính là những người có kỷ luật.
          Kỷ luật học đường là một trong yếu tố và nền tảng quan trọng để hoàn thiện nhân cách của một người học sinh. Những cá thể biết chấp hành theo nội quy trong một cộng đồng thì cá thể đó sẽ được nhiều người kính trọng, yêu mến. Còn những người không biết tôn trọng những quy tắc chung của một cộng đồng, luôn vô kỉ luật thì những cá thể đó sẽ không được kính trọng và còn bị nhiều người ghét bỏ vì tính ích kỉ không biết đến nghĩ đến mọi người xung quanh.
        Nhưng hiện nay, trong môi trường học đường của chúng ta đã có những hiện tượng xấu như: bạo lực học đường, học sinh vô lễ với thầy cô,…Không ngừng ở đó mà những hiện tượng tiêu cực này xảy ra ở rất nhiều trường học nhưng vẫn chưa có biện pháp để giải quyết một cách triệt để và hiệu quả. Đây là một hồi chuông cảnh báo cho môi trường học đường. Một nơi tốt đẹp, đem lại nhiều điều thú vị, bổ ích đối với nhiều bạn học sinh nhưng giờ lại biến thành một nơi là ác mộng đối với nhiều bạn học sinh.
        Vì thế chúng ta cần phải hành động ngay lúc này, cần có sự kết hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội để giúp những cá nhân vô kỉ luật nhìn nhận ra sai lầm của mình và biết sửa chữa để trở thành những người có ích cho xã hội.
          Môi trường học đường chính là nền tảng của mỗi con người, đi kèm với nó chính là kỷ luật học đường một công cụ để giúp ta tiến bước trên con đường hoàn thiện nhân cách của bản thân. Vì thế để giúp môi trường học đường trở thành một nơi thân thiện hơn chúng ta cần phải nghiêm túc tuân thủ theo kỷ luật học đường để mỗi cá nhân trong trường học sẽ là một “ngôi sao sáng” cho xã hội cũng như cho đất nước sau này.

25 tháng 4, 2012

Biết yêu văn

“Em không tham gia đội được đâu cô. Nói ra thật xấu hổ nhưng kỳ thi đầu vào vừa rồi, điểm Văn của em còn dưới trung bình nữa”. “Em hãy tin cô, tuy cô mới chỉ đọc một bài văn em viết, nhưng cô chắc chắn em có khả năng”.
“Nhưng em định hướng theo khối A cô ạ, em không dành nhiều thời gian cho Văn được”. “Em không cần dành nhiều thời gian cho văn, như tất cả các môn không thuộc khối A khác là được rồi”.

Đã tròn mười năm, tôi còn nhớ như in buổi tan học đầy nắng hôm ấy, dưới bóng cây si già giữa sân trường, cô Hoa - cô giáo dạy văn ba năm cấp ba của tôi - đã đề nghị tôi tham gia đội tuyển Văn của khối 10.

Nhớ lại buổi học đầu tiên, cô yêu cầu cả lớp làm một bài kiểm tra. “Hình ảnh người phụ nữ trong ca dao Việt Nam”, tôi chưa từng làm một bài văn với đề bài mở như thế này. Tôi thích ca dao, cũng thuộc một ít, và tới lúc đó, tôi chưa từng đọc một bài làm văn mẫu nào cho đề bài này.

Phụ nữ quê tôi giờ đã khác xưa lắm, nhưng đâu đó vẫn còn những thân phận bị trói chặt bởi một số tư tưởng cũ đã quá ăn sâu. Mặc dù vậy nét đẹp của người phụ nữ xưa - một tượng đài nghệ thuật trong ca dao Việt Nam - vẫn tỏa sáng trong người phụ nữ hôm nay. Bây giờ nghiệm lại, tôi thấy: “Điều gì đi ra từ trái tim thì rất dễ đi vào trái tim khác” thật đúng.

Tôi dứt khoát từ chối lời đề nghị của cô. Tôi bướng bỉnh với suy nghĩ: “Tôi học lớp Toán mà, tôi học văn đâu có giỏi giang gì, sao hơn mấy bạn lớp Văn được”. Như đọc được suy nghĩ của tôi, cô nói: “Cô chỉ chọn đúng ba em tham gia đội tuyển chính thức thôi chứ không để sau thời gian bồi dưỡng mới chọn bạn có kết quả tốt nhất. Ganh đua cũng tốt nhưng cô nghĩ ganh đua với chính mình còn tốt hơn”.

Tôi vẫn không đồng ý, và cô đề nghị tôi về nhà suy nghĩ. Về nhà, con người trong tôi vẫn khăng khăng: “Trước giờ chưa có ai khen Văn tôi hay cả, chả lẽ sau chín năm mà khả năng chưa bộc lộ”.

Tối đó mẹ nói với tôi: “Mẹ mong con học đều tất cả các môn và tập trung hơn vào các môn tự nhiên bởi đó là thế mạnh của con. Nhưng có lần mẹ đọc bài văn con viết cảm nhận về bài thơ “Thuật hứng số 24” của Nguyễn Trãi, con làm mẹ rất bất ngờ, cô giáo chấm điểm cho con đã phê “viết khá” nhưng mẹ thấy con có những ý rất sâu sắc. Trước giờ mẹ không khuyến khích con học Văn bởi học các môn Xã hội phải chăm chỉ nhiều, mà con đâu có đủ đức tính cần cù" (mẹ cười)”.

Mẹ tôi cũng là một giáo viên dạy văn cấp hai nhưng tôi và mẹ ở hai trường khác nhau. Mẹ nói tôi mới biết mẹ và cô Hoa là bạn học cùng cấp ba ngày trước và chiều hôm đó cô đã đến gặp mẹ để nói chuyện.

Tôi tham gia đội tuyển văn nhưng vẫn gan lỳ với cái suy nghĩ: “Mình tham gia cũng chỉ là thử sức với Văn thôi chứ không hi vọng có thành tích gì”. Năm đó, với một phần cố gắng, tôi chỉ đem về giải khuyến khích mà thầy chủ nhiệm - thầy dạy toán - của tôi thường gọi là giải “khúc khích”.

Khi biết kết quả, trong tôi tràn ngập sự thất vọng với chính mình, sự hối hận bởi tôi đã làm không gắng hết sức, sự day dứt bởi tôi chưa xứng đáng với công sức cô dành cho tôi. Đó không phải là cảm giác khi biết kết quả thi vào cấp ba với điểm văn dưới trung bình.

Cô không đặt mục tiêu đạt giải cho chúng tôi, cô chỉ nói chúng tôi phải cố gắng hết mình. Tôi đã sợ khi phải đối diện với cô, sợ cô sẽ biết tôi không gắng sức vì  kỳ vọng cô đặt nơi tôi, sợ cô sẽ biết tôi chưa thực sự trân trọng cơ hội cô dành cho tôi.

Năm lớp 11, cũng dưới bóng cây si già mà nếu đến trường tôi, các bạn sẽ thấy nhìn từ xa giống như một chú rùa với chiếc đầu nhỏ vươn ra chứ không phải rùa rụt cổ đâu nhé đang đứng trên một chiếc trụ vững chắc là thân cây giữa sân trường, cô tiếp tục đề nghị tôi tham gia đội tuyển văn. Tôi lập tức nhận lời.

Có lần, cô đọc bài văn của bạn bên trường láng giềng với trường tôi mà cô cũng tham gia bồi dưỡng đội học sinh giỏi, tôi nhớ có câu: “Ôi, cảnh được miêu tả trong bài thơ thật tuyệt mỹ”. Sau khi hỏi cảm nhận của chúng tôi, cô nói: “Các em không cần dùng nhiều từ kêu như bạn đã viết bài này mà bài văn của các em vẫn rất vang”.

Trước khi viết về tác phẩm nào, đầu tiên tôi đọc đi đọc lại từng câu từng chữ, đôi khi là đọc ra thành lời, cả khi tôi đã thuộc lòng, cố gắng tự giải đáp vô vàn thắc mắc: tại sao tác giả lại dùng từ đó? Tại sao tác giả lại viết câu với cấu trúc như thế? Tại sao nghệ thuật ngôn này được tác giả sử dụng? Và sau cùng mới suy nghĩ tới điều tác giả muốn nói?

Tôi chăm chú nghe cô giảng, nghiền ngẫm kỹ tác phẩm, và diễn đạt những ý tưởng, cảm nhận một cách mộc mạc nhất. Nghe cô giảng, lúc đó không có cảm giác như một người cố gắng hoàn thành xuất sắc công việc của mình mà như một người đang chia sẻ hiểu biết, đang truyền đạt cảm hứng, đang dẫn dắt chúng tôi đến tác phẩm.

Đến như Thúy bạn tôi, người chưa bao giờ thích môn văn, cũng phải rỉ tai tôi: “Mày à, tao không thích học văn nhưng nghe cô Hoa giảng bài thì hay không tả được”. Và tôi biết, đó không phải là cảm nhận của riêng Thúy trong lớp tôi - lớp luôn đứng bét trong danh sách xếp hạng toàn trường hàng tuần - mà giáo viên luôn phải cố gắng giữ trật tự bằng mọi cách chỉ trừ riêng cô, cô chỉ cần giữ trật tự bằng sức cuốn hút của văn.

Và năm đó, vào một buổi tối khá muộn, cô và chồng cô xuống nhà tôi. Vừa vào nhà, cô nói: “Cô có kết quả rồi đây. Cả nhà mình thử đoán xem nào”. Bố tôi nói luôn: “Chắc được giải ba, phải tiến bộ hơn năm ngoái chứ nhỉ?”. “Nếu chỉ có vậy, em cũng không tới nhà mình ngay vào lúc tối muộn như thế này. Là giải nhất!”. Và từ đó tôi không còn cảm thấy day dứt mỗi khi đối diện với cô nữa, cái cảm giác đã đeo đẳng tôi cả năm qua.

Cuối năm lớp 11, tôi chuyển hướng qua khối D. Mẹ tôi lo lắng lắm. Tôi cũng đã phân vân nhiều, mãi cấp ba tôi mới được học tiếng Anh, mà hai năm qua tôi đâu có tập trung thời gian cho tiếng Anh đâu. Lo lắm nhưng tôi biết tôi đã có mục tiêu rõ ràng để đi đến. Và tôi biết cả cô và mẹ đều đã rất vui khi tôi đến cái đích đó.

Tốt nghiệp ĐH Ngoại thương, tôi đi làm nhưng ở rất xa cô. Trước đây, mỗi lần gặp cô, cô thường kể cho tôi tình hình những khóa sau của trường. Cô kể, không giống như người lái đò kể về những người đã đi qua con đò mình chở mà như người mẹ kể về những đứa con đã qua thời gian kèm cặp nay vững vàng để bước ra thế giới rộng lớn hơn.

Tôi chưa từng một lần nói cảm ơn cô vì những điều lớn lao mà cô đã cho tôi. “Em xin gửi tới cô một lời cảm ơn, không phải vì cô cho em tham gia đội tuyểnvăn, cũng không phải cô đã tạo điều kiện tốt nhất để em có thành tích với văn, cũng không phải nhờ cô mà em đã có lựa chọn đúng đắn về khối thi. Em cảm ơn cô vì cô đã dạy em biết yêu văn".

Theo Trần Lan Anh
Tuổi Trẻ

7 tháng 4, 2012

Tư liệu: Một số bài giảng của Thầy Trần Hà Nam

  1. Chuyên đề giảng dạy

    Chuyên đề giảng dạy môn Ngữ Văn của Trần Hà Nam
    Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn Bình Định
    1. Bình thơ: Tây Tiến – Quang Dũng
    2. Bình giảng: Nhàn – Nguyễn Bỉnh Khiêm
    3. Để viết một bài luận hiện nay
    4. Bình thơ: Giọt lệ nàng Vân – Đặng Quốc Khánh
    5. Phân tích: Kính gửi Cụ Nguyễn Du – Tố Hữu
    6. Bình giảng: Nỗi lòng Nguyễn Trãi
    7. Hình tượng cô Tấm
    8. Cảm nhận: Vẻ đẹp Đam Săn
    9. Tiếng cười trong truyện dân gian
    10. Tiếng cười trong ca dao
    11. Bình NHỮNG GIỌT LỆ (Hàn Mặc Tử)
    12. Cảm nhận truyền thuyết “Mị Châu – Trọng Thủy”
    13. Bình thơ: Sóng – Xuân Quỳnh
    14. Bút ký: Quy Nhơn – những con đường
    15. Bút ký: Hoài niệm Hương Sơn
    16. Tình nghĩa trong ca dao
    17. Giá trị nhân văn trong ca dao – dân ca
    18. Phân tích: Mẹ Tơm – Tố Hữu
    19. Hồn thơ lục bát
    20. Ca từ trong ca khúc Trịnh Công Sơn
    21. Văn học và nhà trường
    22. Phân tích: Độc Tiểu Thanh ký – Nguyễn Du
    23. Bình giảng: Việt Bắc – Tố Hữu
    24. Bình giảng ca dao 2
    25. Bài bình ca dao
    26. Bình thơ: Tương tư, chiều – Xuân Diệu
    27. Phân tích: Chí Phèo – Nam Cao
    28. Lên Qui Hoà nhớ Hàn Mặc Tử (thơ)
    29. Bình thơ: Chuỗi cười – Hàn Mặc Tử
    30. Đọc thơ Khổng Vĩnh Nguyên
    31. Cảm nhận: Lão Hạc – Nam Cao
    32. Cảm nhận: Đời thừa – Nam Cao
    33. Cảm nhận: Vợ chồng A Phủ – Tô Hoài
    34. Cảm nhận: Hai đứa trẻ- Thạch Lam
    35. Cảm nhận: NHỮNG CHÂN DUNG BIẾM HOẠ
    36. Bình thơ : Đàn Ghi-ta của Lorca (Thanh Thảo)
    37. Cảm nhận: Thuật Hoài của Phạm Ngũ Lão
    38. Cảm nhận: Thơ Phan Bội Châu
    39. Bình thơ: Tống biệt hành (Thâm Tâm)
    40. Bình thơ: Biển (Xuân Diệu)

Tư liệu: Một số bài giảng của Thầy Trần Hà Nam

Chuyên đề giảng dạy

Chuyên đề giảng dạy môn Ngữ Văn của Trần Hà Nam
Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn Bình Định
  1. Tóm tắt bài giảng “Viếng lăng Bác”
  2. VỢ NHẶT (Kim Lân) – tiếp theo
  3. Cảm nhận SỐ PHẬN CON NGƯỜI (M.Sôlôkhôp)
  4. Cảm nhận: En-xa ngồi trước gương” (L.Agaron)
  5. Chiếc thuyền ngoài xa – con người trần trụi đời thường:
  6. Bình thơ : TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC của Hàn Mặc Tử
  7. Thư mục văn học THPT
  8. Bình giảng: NÚI ĐÔI (Vũ Cao)
  9. Suy ngẫm từ “Gửi em – cô thanh niên xung phong” (Phạm Tiến Duật)
  10. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai…
  11. Cảm nhận “Một người Hà Nội” (Nguyễn Khải)
  12. Vợ nhặt của Kim Lân
  13. Vĩnh biệt nhà văn Kim Lân
  14. Kỷ niệm Thâm Tâm
  15. Vua và em
  16. Vài cảm nhận về “Một con người ra đời” (M.Gorki)
  17. Trời đất này thực của riêng Hàn Mặc Tử
  18. Bình thơ: CHUỖI CƯỜM THI CA
  19. Đọc Hàn Mặc Tử
  20. Bình thơ: HẠT BUỒN RƠI (Đặng Quốc Khánh)
  21. Hành trình đến cùng Hàn Mặc Tử
  22. Bình thơ: KHÚC TỪ BIỆT của Nguyễn Sĩ Đại
  23. Khơi nguồn Thạch Lam
  24. Tản mạn thôn Vỹ
  25. Thời gian
  26. Cảm nhận MUỐN LÀM THẰNG CUỘI (Tản Đà)
  27. Cảm nhận đoạn trích “Hai cây phong”
  28. Cảm nhận đoạn trích TRONG LÒNG MẸ (Nguyên Hồng)
  29. Cảm nhận TÔI ĐI HỌC (Thanh Tịnh)
  30. Cảm nhận CHIẾC LÁ CUÔI CÙNG (bài học sinh)
  31. Cảm nhận CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
  32. Cảm nhận CÔ BÉ BÁN DIÊM
  33. CHIA SẺ hay CHIA XẺ?
  34. Phân tích “Tiếng hát con tàu” – Chế Lan Viên
  35. Tản mạn cùng RỪNG XÀ NU của Nguyễn Trung Thành
  36. Tản mạn cùng Thương Nhớ Mười Hai – Vũ Bằng (2)
  37. Tản mạn cùng Thương Nhớ Mười Hai – Vũ Bằng(1)
  38. Đến với bài thơ hay
  39. Bình thơ: Tây Tiến – Quang Dũng
  40. Bình giảng: Nhàn – Nguyễn Bỉnh Khiêm
  41. Để viết một bài luận hiện nay
  42. Bình thơ: Giọt lệ nàng Vân – Đặng Quốc Khánh
  43. Phân tích: Kính gửi Cụ Nguyễn Du – Tố Hữu
  44. Bình giảng: Nỗi lòng Nguyễn Trãi
  45. Hình tượng cô Tấm
  46. Cảm nhận: Vẻ đẹp Đam Săn
  47. Tiếng cười trong truyện dân gian
  48. Tiếng cười trong ca dao
  49. Bình NHỮNG GIỌT LỆ (Hàn Mặc Tử)
  50. Cảm nhận truyền thuyết “Mị Châu – Trọng Thủy”
  51. Bình thơ: Sóng – Xuân Quỳnh
  52. Bút ký: Quy Nhơn – những con đường
  53. Bút ký: Hoài niệm Hương Sơn
  54. Tình nghĩa trong ca dao
  55. Giá trị nhân văn trong ca dao – dân ca
  56. Phân tích: Mẹ Tơm – Tố Hữu
  57. Hồn thơ lục bát
  58. Ca từ trong ca khúc Trịnh Công Sơn
  59. Văn học và nhà trường
  60. Phân tích: Độc Tiểu Thanh ký – Nguyễn Du
  61. Bình giảng: Việt Bắc – Tố Hữu
  62. Bình giảng ca dao 2
  63. Bài bình ca dao
  64. Bình thơ: Tương tư, chiều – Xuân Diệu
  65. Phân tích: Chí Phèo – Nam Cao
  66. Lên Qui Hoà nhớ Hàn Mặc Tử (thơ)
  67. Bình thơ: Chuỗi cười – Hàn Mặc Tử
  68. Đọc thơ Khổng Vĩnh Nguyên
  69. Cảm nhận: Lão Hạc – Nam Cao
  70. Cảm nhận: Đời thừa – Nam Cao
  71. Cảm nhận: Vợ chồng A Phủ – Tô Hoài
  72. Cảm nhận: Hai đứa trẻ- Thạch Lam
  73. Cảm nhận: NHỮNG CHÂN DUNG BIẾM HOẠ
  74. Bình thơ : Đàn Ghi-ta của Lorca (Thanh Thảo)
  75. Cảm nhận: Thuật Hoài của Phạm Ngũ Lão
  76. Cảm nhận: Thơ Phan Bội Châu
  77. Bình thơ: Tống biệt hành (Thâm Tâm)
  78. Bình thơ: Biển (Xuân Diệu)