16 tháng 2, 2017

Chủ đề ôn tập chuẩn bị bài viết 90 phút

Thao giảng: Chủ đề ôn tập bài viết số 3 cô Trần Thị Vinh Đạm



https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1129924673849554&set=pcb.722038314819301&type=3&theater&ifg=1


-------------
Đề 90 phút: tham khảo
  1. ĐỌC HIỂU(3 điểm). Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu sau:
      …“ Tôi về Thành Trung vào đầu xuân. Làng Châu Hoá đang rộ mùa rau trái, khí đất hùng hậu, hương đất nồng nàn tưởng như nhìn là thấy được. Trong đêm khuya, chưa bao giờ tôi được nghe một mùi đất thơm đến vậy, xao xuyến như da thịt, sâu  thẳm như thời gian. Chính lúc ấy, tôi liên tưởng đến sông Hương với cái tên gợi cảm của nó; Sông Hương như hiện thân thành một cô gái thần tiên trong truyện cổ nào thuỳ mị đứng bên tôi, nghe tôi hỏi giọng bồi hồi: - Ai đã đặt tên cho dòng sông? Có nhiều cách trả lời cho câu hỏi ấy; trong đó, tôi thích nhất một huyền thoại kể rằng vì yêu quý con sông xinh đẹp của quê hương, con người ở hai bên bờ đã nấu nước trăm loài hoa đổ xuống lòng sông, để làn nước thơm tho mãi mãi. Tôi lĩnh hội ý nghĩa của truyền thuyết ấy như thế này: con  người  đã đặt tên cho  dòng   sông như nhà  thơ chọn  bút hiệu của mình, gửi gắm vào đấy tất cả ước vọng muốn đem cái Đẹp và tiếng Thơm để xây đắp văn hóa và lịch sử.”
                               (Trích Ai đã đặt tên cho dòng sông? – Hoàng Phủ Ngọc Tường)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Giải thích tại sao anh/chị xác định như vậy?
Câu 2. Nếu phân loại văn bản theo mục đích phát ngôn và lĩnh vực, đoạn trích trên thuộc phong cách ngôn ngữ nào? Nêu 2 biểu hiện của phong cách đó.
Câu 3. Phân tích 01 biện pháp tu từ và nêu hiệu quả sử dụng của biện pháp tu từ đó.
II. LÀM VĂN : (7 điểm)
Câu 4. 2.0 điểm.
Viết một đoạn văn (từ 10 đến 15 câu) trình bày việc làm cụ thể của anh/chị để thực hiện được ước vọng “muốn đem cái Đẹp và tiếng Thơm để xây đắp văn hóa và lịch sử”.
Câu 5. 5.0 điểm
Phân tích diễn biến tâm trạng bà cụ Tứ  để thấy rõ vẻ đẹp tâm hồn con người Việt Nam qua đoạn trích:
Bà lão phấp phỏng bước theo con vào trong nhà. Đến giữa sân bà lão đứng sững lại, bà lão càng ngạc nhiên hơn. Quái sao lại có người đàn bà nào ở trong ấy nhỉ? Người đàn bà nào lại đứng ngay đầu giường thằng con mình thế kia? Sao lại chào mình bằng u? …Bà lão quay lại nhìn con tỏ ý không hiểu.
Thấy mẹ vẫn chưa hiểu, hắn bước lại gần nói tiếp:
- Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi đấy u ạ! chúng tôi phải duyên phải kiếp với nhau... Chẳng qua nó cũng là cái số cả...
Bà lão cúi đầu nín lặng. Bà lão hiểu rồi. Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra biết bao nhiêu cơ sự, vừa ai oán vừa xót thương cho số kiếp đứa con mình. Chao ôi, người ta dựng vợ gả chồng cho con là lúc trong nhà ăn nên làm nổi, những mong sinh con đẻ cái mở mặt sau này. Còn mình thì... Trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rủ xuống hai dòng nước mắt... Biết rằng chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?
…Bà lão khẽ dặng hắng một tiếng, nhẹ nhàng nói với "nàng dâu mới":
- Ừ, thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng...
Tràng thở đánh phào một cái, ngực nhẹ hẳn đi. Hắn ho khẽ một tiếng, bước từng bước dài ra sân. Bà cụ Tứ vẫn từ tốn tiếp lời:
- Nhà ta nghèo con ạ. Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn. Rồi ra may mà ông giời cho khá... Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời? Có ra thì rồi con cái chúng mày về sau…
(Trích Vợ nhặt- Kim Lân)

4 tháng 1, 2017

Học 1001 điều qua dự án "Vươn ra ánh sáng"




Sôi động, hào hứng và thích thú với giờ học môn Văn tập làm phóng viên

PHƯƠNG LINH
(GDVN) - Học sinh khối 11 của Trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu vừa có một giờ học môn Văn rất thích thú, sôi động và hào hứng, khi tất cả được tập làm phóng viên.

Giờ học Văn sôi động này vừa diễn ra vào sáng ngày 4/1, do cô Nguyễn Thị Hồng Ngọc – giáo viên Văn của Trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu (quận Bình Thạnh, TP.Hồ Chí Minh) tham gia hướng dẫn chính.
Học sinh của 2 lớp 11TA và 11A18 là những em trực tiếp tham gia thực hiện, thuyết minh các đề tài có liên quan báo chí mà cô Ngọc hướng dẫn.
Được lấy ý tưởng chính từ truyện Hai Đứa trẻ của nhà văn Thạch Lam, một bài học Văn có trong sách giáo khoa, học sinh được yêu cầu áp dụng phong cách ngôn ngữ báo chí, từ phỏng vấn, viết bản tin, viết tiểu phẩm ngắn…để cho ra đời 11 sản phẩm là phóng sự, tiểu phẩm, bản tin, ra tạp chí.
Học sinh khối 11 thuyết trình về nội dung cuốn tạp chí mà mình vừa thực hiện được (Ảnh: P.L)
Không những thế, giờ học Văn lại càng sôi động, hấp dẫn hơn, khi thông qua một tiểu phẩm ngắn do chính các học sinh dàn dựng, viết kịch bản về tình yêu thương bạn bè, con người.
Ngoài việc giúp nắm vững kiến thức mà mình đã học được, học sinh sẽ còn có cơ hội được trải nghiệm thực tế từ hiện trường, thông qua những chuyến đi đến thăm trại trẻ mồ cô, những mảnh đời lang thang, cơ nhỡ, khốn khó tại TP.Hồ Chí Minh.
Một sản phẩm khác là tiểu phẩm do chính học sinh lên ý tưởng, dàn dựng thực hiện (ảnh: P.L)
Trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, cô Nguyễn Thị Hồng Ngọc cho biết, để có được hơn một giờ học Văn sôi động, thích thú như vậy, cả cô và trò của trường đã bắt đầu có bước chuẩn bị từ cách đây hơn 2 tháng.
Bắt đầu từ việc lập kế hoạch, phân công học sinh của 2 nhóm, đi thực tế, triển khai thực hiện gồm rất nhiều các công đoạn khác nhau, tất cả để với một mục đích duy nhất là phát huy được những năng lực, sở trường của học sinh, giúp cho các em rèn luyện thêm nhiều kỹ năng ngoài các bài giảng khô khan, nhàm chán.
Học sinh khối 11 Trường Võ Thị Sáu chăm chú lắng nghe tác phẩm mà bạn bè mình thuyết trình (ảnh: P.L)
Nhận xét về những gì mà mình cảm nhận được, em Nguyễn Minh Triết – học sinh lớp 11TA nói rằng: Chúng em rất thích thú với giờ học Văn hình thức giống như hôm nay, vì hình thức sinh động, hấp dẫn, cách thể hiện của các bạn rất lôi cuốn, không bao giờ buồn tẻ.
Cũng tương tự như vậy, em Khánh Hồng – học sinh lớp 11A18 thì tự tin nói: Qua giờ học hôm nay, em và các bạn sẽ biết rút ra bài học cho mình là hãy trân trọng những gì mình đang có.
"Hãy biết san sẻ, chia sẻ tình yêu thương với người khác, biết yêu thương gia đình và những người xung quanh hơn" - học sinh Khánh Hồng kết luận.
Phương Linh

“Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở ra những chùm hoa thật rực rỡ”

Bài viết số 1: Văn NLXH


Đề bài : “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở ra những chùm hoa thật rực rỡ”. Anh/ chị hãy trình bày suy nghĩ của mình về ý kiến trên.

Họ và tên:  Ngô Đức Phát

Lớp:          11A6

Điểm số:    9/10
Nhận xét bài viết:  - Bài viết làm sáng tỏ nội dung, lời văn trong sáng, giàu cảm xúc, có chiều sâu, trình bày được những suy nghĩ chân thành của bản thân.
                             - Chú ý hơn trong cách diễn đạt.

Bài làm

        Thiên nhiên là một món quà tuyệt diệu và quý báu mà bàn tay của tạo hóa đã “ưu ái” trao tặng cho chúng ta. Từ những cành hoa, ngọn cỏ hé nở, vươn mình mỗi sớm mai, từng tiếng chim ríu rít cho đến những loài động vật xinh đẹp lộng lẫy với những chiếc áo khác nhau được khoác lên mình đan xen tạo nên một thế giới diệu kì. Cũng bởi vì lẽ đó, không ít người đã lấy những cái đẹp của “mẹ thiên nhiên” để đưa đến cho con người những thông điệp, bài học giá trị cuộc sống. Và tôi đã từng nghe ở đâu đó một câu nói mà tôi nghĩ mình sẽ không quên bởi nó như một phương châm sống đưa ta qua mọi khó khăn thử thách: “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở ra những chùm hoa thật rực rỡ”.


        Vậy để hiểu được những giá trị tiềm ẩn trong câu nói đó thì trước hết chúng ta cần biết được những hình ảnh trong câu là gì? “Vùng đất khô cằn sỏi đá” là một hình ảnh đối lập của những bức tranh thiên nhiên căng đầy sức sống, nó là những mảnh đất cằn cỗi, thiếu nước, thiếu chất dinh dưỡng, thiếu sức sống, khó có thể có được sự sống ở nơi đây mà chỉ tồn tại “sỏi” và “đá”. Tuy nhiên, tác giả đã mượn hình ảnh thiên nhiên để nói lên hoàn cảnh con người tựa như vùng đất này, chứa đựng nhiều khó khăn, gian nan thử thách, con người khó lòng tồn tại. “Cây hoa dại” vốn là một sinh vật nhỏ bé, mọc ở bất kỳ mọi nơi, rất mong manh, yếu đuối nhưng vẫn không chịu khuất phục. Nó là hình ảnh của con người trong hoàn cảnh khó khăn, dù nhỏ bé, đơn độc nhưng không bao giờ gục ngã. “Mọc” là giai đoạn đầu của thực vật trong quá trình sinh trưởng, phát triển ở đây nó là đại diện cho con người luôn vươn lên, vượt qua mọi thử thách tròn cuộc sống. “Nở” chính là giai đoạn cuối cùng của các loài hoa thực vật trong quá trình sinh trưởng, ở đây ý muốn nói đến việc đã đạt được đích đến là gặt hái, thu hoạch được những thành công. “Chùm hoa thật rực rỡ” chính là đại diện biểu trưng cho cây cối, không chỉ ngọt ngào hương thơm và màu sắc rực rỡ, nó còn chính là những thành tựu, vinh quang, thắng lợi của con người được tác giả mượn tự nhiên để nói đến. Vậy cả câu nói ý muốn chỉ đến sự vươn lên của con người dù cho trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt nào hay con người có luôn nhỏ bé, đơn độc thế nào cũng có thể vượt qua và làm nên những điều kỳ diệu, đạt được thành công.
        Ta có thể dễ dàng nhận thấy cách nói trên là hoàn toàn đúng bởi lẽ nó lột tả được một xã hội chất chứa quá nhiều sự cám dỗ như hiện nay. Những giá trị đạo đức của con người ngày càng đi xuống và kéo theo một thời đại tụt lại phía sau và điều đó phần nào cho thấy lí lẽ đúng đắn ẩn trong câu nói trên. Hơn thế nữa, từ ngàn xưa ông cha ta đã truyền đạt lại nhiều bài học về sự cố gắng, nỗ lực của con người, kiên trì vượt qua bao gian nan, khó khăn để đi đến con đường vinh quang. Nó là lời ca ngợi, đề cao về phẩm chất con người, là lời động viên, kêu gọi, khuyến khích nhưng không chỉ riêng Việt Nam mà còn là điều đúng đắn cho toàn nhân loại. Bởi trên thế giới này, tồn tại không ít những con người đã và đang gặp khó khăn trở ngại, và họ tồn tại song song với biết bao tấm gương đã vượt lên hoàn cảnh. Một hạt mầm bị vùi dập dưới lòng đất thì khi muốn nảy mầm, nở hoa thì đó cũng chính là lúc nó phải biết vượt qua lớp đất dày cộm, đã từng che phủ nó để vươn lên đón lấy ánh nắng mặt trời. Một chú chim non muốn thoát khỏi chiếc vỏ trứng để bắt đầu một hành trình mới thì cũng là lúc nó phải học cách phá vỡ nó. Muốn làm được những điều thành công, đồng nghĩa chúng ta phải biết khó khăn, giới hạn của bản thân nằm ở đâu và phá vỡ nó. Sẽ chẳng có bất cứ một ai khác có thể giúp chúng ta ngoài bản thân chính mình vì tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói như thế này: “Gửi bản thân tôi – một con người của tương lai, tôi hi vọng một ngày nào đó sẽ thấy được cậu một cách thật kiêu hãnh mỗi khi tôi nhìn vào trong gương”. Nghe qua có vẻ đó là một điều khó khăn, tuy nhiên không điều gì là không thể. Bởi ở đất nước ta và trên thế giới tồn tại rất nhiều những tấm gương sáng, ngọn hải đăng soi sáng, dẫn lối con người ta qua mọi nẻo đường tăm tối. Họ chính là những nhà du hành đã đơn độc chiến đấu trên bãi đất khô cằn, đôi bàn chân trần trụi bước qua, dẫm lên sỏi đá, chịu biết bao đau đớn, tựa như xé toạc cả da thịt nhưng  đến cuối vẫn đi trên con đường đúng đắn, một con đường chỉ mở ra cánh cửa đối với họ. Ở đây phải nhắc đến chủ tịch Hồ Chí Minh – vị chủ tịch vĩ đại nhất của lịch sử dân tộc Việt Nam, được cả quê hương, đất nước gọi với cái tên thân thương “Bác Hồ”. Bác là một hình ảnh gần gũi nhưng lại hết sức thiêng liêng khi bôn ba khắp nơi, học nhiều thứ tiếng, làm những công việc vất vả để đưa cả một dân tộc qua lầm than gian khó. Bác đã có câu:
“Không có việc gì khó,
Chỉ sợ lòng không bền.
Đào núi và lấp biển,
Quyết ắt chí làm nên”.


Hay thư sĩ Hàn Mặc Tử dù bị căn bệnh quái ác giày vò nhưng vẫn cống hiến cho nền văn học Việt Nam, viết nên những cuốn sách hay, tác phẩm cho người đọc. Nhưng tiêu biểu nhất, gây tiếng vang có sức ảnh hưởng đến toàn thế giới. Đó chính là Nick Vuijic – một con người với bị tật ở chân, nhưng nhờ vốn kiến thức và những phẩm chất tuyệt vời nên ngày hôm nay đã tạo ra một con người tuyệt vời được cả thế giới gọi tên. Có thể nói, bàn tay của tạo hóa đã đẩy họ xuống bờ vực của sự khó khăn, éo le nhất của cuộc đời nhưng đã bù đắp trong họ một dòng máu luôn sục sôi tâm huyết, nghị lực, niềm tin, ý chí, lướt qua mọi gian khổ. Để bây giờ, họ không phải là những “cây hoa dại” trên “vùng đất khô cằn” mà họ là những “bông hoa” rực rỡ nhất, luôn tràn đầy sức sống trên mảnh đất do chính họ tạo nên.

        Qua đó, ta thấy được câu nói trên như một đạo lý hướng con người đến tương lai tươi sáng, thoát khỏi chiếc bóng đen tối tăm, mù mịt của chính bản thân. Và nó đã ca ngợi, động viên con người, nhưng đồng thời cũng lên án, phê phán những cái xấu. Nếu như chủ tịch Hồ Chí Minh, anh Nick Vuijic hay thi sĩ Hàn Mặc Tử là những con người đáng khen ngợi thì lại có một số con người đi ngược lại đạo lý đó, không những bị tha hóa đạo đức mà có thể coi như mất nhân tính. Điển hình là Lê Văn Luyện – tên sát thủ đã giết người không gớm tay tại tiệm vàng Ngọc Bích vì hành vi cướp của không kiểm soát, đó là một minh chứng sống vì đã không vì đã không thể vượt lên hoàn cảnh nghèo khó, làm nên cuộc đời mà lại sa chân vào con đường tội lỗi, không lối thoát. Như thế ta mới thấy, không phải cứ cố gắng là được, mà phải luôn nỗ lực không ngừng nghỉ, luôn kiên định mới có thể giúp ta luôn vững vàng ý chí.
        Chính vì thế, con người chúng ta phải biết dựa theo câu châm ngôn để sống đúng với những gì ta muốn. Phải vượt qua giới hạn bản thân để đi đến thành công. Trong nhà trường, hãy cố gắng để trở thành một học sinh giỏi có thành tích cao. Trong công việc, hay làm việc cố gắng không ngừng nghỉ để gặt hái được thành tích và phải cố gắng từ những điều nhỏ nhất. Hãy đặt ra những mục tiêu cho riêng mình, không cần quá to lớn hay quá nhỏ bé, chỉ cần đúng với năng lực của mình. Và phải nhất định thực hiện dù sớm hay muộn. Nếu chưa có mục tiêu cho riêng mình thì ngay hôm nay bạn hãy đặt ra, vì biết đâu bạn có thể thực hiện tròn tương lai thì sao?

        Vậy để có được thành quả, ta phải biết vươn lên trong mọi hoàn cảnh khó khăn, có ươm mầm thì cây mới nở hoa, có gieo trồng ta mới có quả ngọt. Bản thân em là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, em sẽ cố gắng phấn đấu để trở thành một học sinh con ngoan trò giỏi, trở thành một công dân tốt đóng góp cho xã hội, vượt qua thử thách bản thân đã đặt ra như câu nói: “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở ra những chùm hoa thật rực rỡ”.

14 tháng 12, 2016

Cảm nhận: “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”

HỌ VÀ TÊN: Cổ Phúc Gia Tín
LỚP: 10A01
Điểm
8.0
Lời Phê
Bài viết có nhiều ý sâu sắc. Có thể thêm phần PHHĐ gắn với thực tiễn của bản thân
Đề bài: Cảm nghĩ về một tác phẩm văn học (ngoài chương trình Ngữ Văn) đã để lại ấn tượng sâu sắc cho anh (chị).
Bài Làm
    “Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu’’. Một câu nói đơn sơ, giản dị được trích từ một tác phẩm văn học với cái tên ngộ nghĩnh: “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của nhà văn Luis Sepúlved đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.C:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\chuyen-con-meo-day-hai-au-bay.jpg
      Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ định mệnh giữa chú mèo mun mập ú tên là Zorba và cô hải âu mẹ Kengah. Do gặp tai nạn nên cô hải âu Kengah gần như kiệt sức và không qua khỏi, trong giây phút cuối cùng của cuộc đời cô đã gửi gắm quả trứng của mình cho một con mèo hoàn toàn xa lạ. Cô yêu cầu chú mèo phải hứa với mình ba điều. Hai điều đầu tiên cô chỉ mong con mình sẽ được chào đời bình an và khỏe mạnh. Điều thỉnh cầu cuối cùng của cô đối với chú mèo Zorba: “Hãy hứa với tôi là anh sẽ dạy nó bay”. Đọc tới đây tôi cảm thấy khá là buồn cười vì kêu một con mèo ấp trứng đã là kì lạ huống chi là bảo nó dạy cho chú chim bay. Một câu chuyện tưởng như hoang đường vì ai cũng biết mèo không thể bay. Nhưng vì không còn cách nào khác, cô hải âu mẹ đã trao hết niềm tin của mình lại cho Zorba. Chú mèo đã làm mọi thứ để thực hiện lời hứa của mình với sự giúp đỡ của những chú mèo khác. Khi bạn đọc câu chuyện này tôi tin rằng sẽ không ít lần bạn mỉm cười vì tình cảm dễ thương mà Zorba và những người bạn của mình dành cho hải âu con. Khi cả một lũ mèo cùng nhau bảo vệ một quả trứng nâng niu nó thay vì ăn nó đi, điều này làm chúng ta liên tưởng tới hình ảnh một xã hội thu nhỏ tràn ngập tình yêu thương. Khi quả trứng nở ra và tiếng kêu đầu tiên của hải âu: “Má” đã dành cho chú mèo mun Zorba, khoảnh khắc này khiến cho tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh thật đẹp, một thế giới tràn ngập màu hồng của tình yêu thương.
C:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images (8).jpgC:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images.jpgC:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images (3).jpg
Lucky- cái tên được Zorba đặt cho “cô con gái nhỏ của mình”. Lucky có ý nghĩa là sự may mắn, hải âu mẹ đã may mắn khi gặp được Zorba khi giúp cô thực hiện tâm nguyện của mình hay là Zorba rất may mắn khi gặp được cô và mang đến cho bản thân những trải nghiệm mới. Vừa là một “người mẹ” vừa là một “người thầy” mèo Zorba đã cùng với các chú mèo khác bảo vệ, chăm sóc cũng như tìm tòi nghiên cứu từ các quyển sách để tìm ra cách dạy cho Lucky bay. Mặc dù thất bại nhiều lần nhưng họ không hề từ bỏ. Zorba luôn động viên “cô học trò nhỏ của mình” rằng: “Chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu. Một con hải âu xinh đẹp... Chúng ta đã không cứu được mẹ con, nhưng chúng ta có thể giúp con… Con là chim hải âu và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay” Dường như Zorba và những người bạn của mình vẫn chưa tìm ra phương pháp đúng đắn nhưng vì tình yêu thương dành cho Lucky, Zorba đã quyết định nhờ tới sự giúp đỡ của con người. Vào một đêm mưa lớn Lucky đã cất cánh bay lên với lời khích lệ của người thầy, người mẹ Zorba: “Con sẽ bay. Cả bầu trời kia sẽ thuộc về con. Bay đi.” Sau bao nhiêu khó khăn thử thách chú mèo mun Zorba đã thực hiện được ba lời hứa của mình với cô hải âu mẹ bằng tất cả sự cố gắng, kiên trì, nỗ lực hết mình.  

C:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images (7).jpgC:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images (6).jpgC:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\images.jpg
Câu chuyện ngắn nhưng mang đến cho tôi rất nhiều cảm xúc cũng như cho tôi những bài học quý giá. Về một tình cảm thiêng liêng, cao cả, tình yêu của hải âu mẹ dành cho đứa con của mình cũng giống như là tình mẫu tử của con người trên trái đất này. Thật cảm động khi chứng kiến tình yêu thương ngọt ngào của loài hải âu. Khi một con hải âu sắp chết còn có thể tin tưởng giao mạng sống đứa con duy nhất của mình cho một kẻ lạ mặt khác loài. Bản chất của con người cũng vậy lương thiện, hiền lành và trọng tình nghĩa. Mặc dù không cùng chung một dòng máu nhưng con người đều mong muốn sống hòa bình, muốn đặt sự tin tưởng không một chút do dự vào người khác. Chắc hẳn nhiều người sẽ thấy xúc động về cách “má” Zobra chăm sóc, nuôi dạy hải âu con. “Thật dễ dàng để chấp nhận yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thật sự rất khó khăn…” Chúng ta đều biết mèo và chim chả có họ hàng gì với nhau thế nhưng tại sao Zorba lại cưu mang Lucky? Bởi lẽ, chính tình yêu của mèo Zorba đã xoá tan đi khoảng cách giữa giống loài. Việc yêu thương một người khác là hoàn toàn có thể, khi trao đi yêu thương chúng ta sẽ nhận lại niềm vui cũng như là tình cảm của họ. Đó cũng là cách để chúng ta mở lòng với nhau và thông cảm cho nhau nhiều hơn.
Ngoài tình yêu thương chú mèo Zorba còn cho chúng ta thấy về việc giữ lời hứa cho dù khó khăn đến đâu cũng phải hoàn thành nó. Vậy nên hãy đặt sự tận tâm, nhiệt huyết của mình để yêu thương mọi người và làm những điều tốt đẹp. Khoảnh khắc hải âu con bay khỏi tầm mắt của chú mèo Zorba, cậu đã nói: “Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay”. Tương tự như việc con người có thể làm được tất cả mọi thứ nếu họ biết cố gắng, tin tưởng vào bản thân mình, dũng cảm vượt qua mọi thử thách thì khi đó họ sẽ như là Lucky vậy sải cánh bay trên bầu trời rộng lớn.
Ngoài ra câu chuyện còn cho chúng ta thấy được một thiên nhiên rộng lớn, xinh đẹp nhưng nó đang dần mất đi vì bàn tay của con người Hải âu mẹ cũng vì lớp dầu mà con người thẳng tay đổ ra biển mà phải xa rời đứa con bé bỏng, xa rời cuộc sống tự do. Một sự việc nhỏ nhưng rất đáng để suy nghĩ, nếu chúng ta là hải âu mẹ thì sẽ ra sao? Hãy bảo vệ thiên nhiên vì cuộc sống của chúng ta vì những người mà ta yêu quý. Bây giờ thì tôi cũng hiểu rằng thương yêu một ai đó là yêu chính bản chất của họ, bằng cách chấp nhận và vượt qua những ranh giới của sự khác biệt, rằng tình yêu thương được sinh ra từ tự nhiên, trong trẻo và không gò bó, rằng bản chất của yêu thương là không suy tính và không vụ lợi.
C:\Users\Lori\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCacheContent.Word\pea3fjg.jpg

     Câu chuyện nhẹ nhàng, tình cảm đã khiến không biết bao nhiêu trái tim phải rung động trong đó có cả tôi và những bài học quý giá khiến chúng ta phải suy ngẫm. Tất cả như tạo nên một câu chuyện cổ tích đầy màu sắc về tình yêu thương giống loài, sự tận tâm và giữ lời hứa, trách nhiệm với môi trường, thiên nhiên. Câu chuyện như một đoá hoa giữa tâm hồn con người, một thế giới vẹn nguyên trong sáng đến vô ngần.

Cảm nhận: Kính vạn hoa (Nguyễn Nhật Ánh)

Đề: Cảm nghĩ về 1 tác phẩm văn học ( ngoài chương trình ngữ văn) đã để lại ấn tượng sâu sắc cho anh chị
------------
Giới thiệu được nội dung TP.
Phần liên hệ thực tiễn và PHHĐ của bản thân còn sơ sài
7.0
----------------
Bài làm
Nếu như ai hỏi tôi về một tác phẩm văn học đã để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi, tôi sẽ không ngần ngại trả lời đó là tác phẩm “Kính vạn hoa” của Nguyễn Nhật Ánh.
Ra đời năm 1995, bộ truyện đã để lại trong lòng không biết bao nhiêu những kỉ niệm tuổi thơ cho nhiều người trong đó kể cả tôi. Gồm năm mươi bốn tập truyện mang tính hài hước kể về những vui buồn trong giới học trò và những bài học giá trị. Từ đó, mỗi tập truyện nối với nhau, tôi càng bị thu hút vào dòng kể của tác giả.Nhiều tập tuy cùng chủ đề, bối cảnh nhưng sao cái cách Nguyễn Nhật Ánh miêu tả lại rất khác nhau, mang một màu sắc riêng biệt. Cho dù chúng có nhiều điểm chung nhưng sao tôi cũng không thấy nhàm chán. Mỗi nhân vật mỗi tính cách đặc trưng riêng làm cho bộ truyện cứ thế mà trên “đà phát triển, xuất bản”.
Với ba nhân vật chính là Hạnh, Quý ròm và Tiểu Long. Hạnh được mệnh danh là từ điển biết đi, dịu dàng, điềm tĩnh nhưng tay chân rất vụng về. Còn Quý ròm, ôi chao! Thần đồng Toán-Lý-Hóa, bộ óc nhanh nhẹn, miệng cười lắm lúc nhưng lại rất nóng nảy và rất lười. Và người cuối cùng chính là Tiểu Long, thân hình to béo khỏe mạnh, giỏi võ với môn “thiết đầu công”. Giỏi vẽ, nhanh nhẹn nhưng việc học rất chậm chạp, khù khờ. Đúng là “người to mà óc trái nho”.
Nói qua ba nhân vật chính trong truyện, có những lúc tôi đọc tôi chỉ ước được gặp họ dù chỉ một lần. Nguyễn Nhật Ánh đã cùng ba cô cậu viết lên những câu truyện hay, li kì và thú vị. Về quê Tiểu Long bắt ma đồi Cắt Cỏ trong “Con mả con ma”. Tới Vũng Tàu- nhà dì Quý ai thử lọ thuốc tàng hình trong “Lọ thuốc tàng hình”... Với tôi, mỗi tập truyện trôi qua, tôi thật sự không tin sao họ có thể thông minh, hồn nhiên đến vậy, luôn gạt đi buồn đau, bù vào đó là những kinh nghiệm vui tươi trong cuộc sống. Nguyễn Nhật Ánh không chỉ giúp chúng ta có thêm kiến thức Toán, Hóa … mà còn về xã hội. Rất giản dị, làm người đọc không cảm giác nhồi nhét mà thật sự yêu thích, tiếp thu nó.
Kính Vạn Hoa là một tác phẩm hay mà tôi đã từng đọc. Tác phẩm còn đề cao tình bạn của tuổi học trò và mọi người, không ngần ngại giúp đỡ. Một tác phẩm tuyệt vời!




Những ngày đầu tiên vào trường THPT Võ Thị Sáu (2016-2017)

Bài viết số 1
Tên: Nguyễn Trương Bảo Ngọc
Lớp: 10A1 (2016-2017)
Đề: Những ngày đầu tiên vào trường THPT Võ Thị Sáu
---------------
-Bài viết có cảm xúc chân thành, gắn với thực tiễn.
-Có thể bổ sung phần phương hướng hành động của bản thân.
-8.8.
-web:
--------------------------
Bài làm
Ai cũng nói: “Quãng thời gian đẹp nhất của đời người chính là quãng thời gian học cấp III.” Và đối với tôi cũng vậy. Bắt đầu quãng thời gian đó chính là những ngày  đầu tiên tập tễnh bước vào ngôi trường mới – ngôi  trường THPT Võ Thị Sáu.
      Sau chuỗi ngày cực khổ ôn thi, phút giây vui mừng khi biết tin mình đậu, tôi phải chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, mái trường xanh thân thương cấp II, bước vào ngưỡng cửa trường mới – nơi mà tôi sẽ gắn bó suốt ba năm cuối cùng của thời học sinh.
Đứng trước cổng trường Võ Thị Sáu, ngoài cảm giác thích thú, tôi lại thấy một sự hồi hộp kỳ lạ tràn đến, cứ tưởng như trở về những ngày đầu tiên chập chững vào lớp Một, những ngày bước vào cấp II. Cảm giác ấy không thể nào diễn tả bằng lời được, một chút khẩn trương, một chút lạ lẫm pha lẫn sự sợ hãi,… Khẩn trương, sợ hãi vì mình không biết bạn bè, thầy cô, lớp mới sẽ ra sao… Còn lạ lẫm, đối với tôi, tôi vẫn chưa thể tin đó là sự thật , chưa thể tin mình đã qua được chuỗi ngày cực khổ, học như “nhồi thịt” ấy, qua được kì thi, đậu được vào trường mình yêu thích, trên hết vẫn là chưa thể tin mình thật sự đã rời xa những khuôn mặt thân thuộc của bạn bè, thầy cô, mái trường cấp II thân yêu, từ bỏ tất cả để đến với một nơi mà mình không quen ai, chưa biết gì,.. Cảm giác ấy, thích lắm mà cũng ghét lắm!
Trải nghiệm tìm kiếm lớp mới của mình đối với tôi, chắc sẽ không thể quên được. Tôi được chọn vào lớp A1 – lớp “đầu têu” của khối 10, tôi hơi sợ mình sẽ không theo kịp,  nhưng việc đầu tiên tôi phải vượt qua chính là đi tìm vị trí lớp. Khối 10 có hai lớp tên hơi giống nhau, là A1 và TA1, và… Trúng phóc! Tôi đã ngồi nhầm lớp. Ban đầu tôi đã cẩn thận hỏi bạn bàn dưới xem đây là A1 phải không, bạn ấy trả lời là phải, thế là tôi yên tâm ngồi. Ngồi được một lúc, trường phát loa nói rõ số phòng và tên lớp, tôi thấy hơi kì kì, thế là quay xuống hỏi bạn ấy thêm một lần nữa: “Bạn ơi, đây là A1 hay TA1 vậy?” Bạn ấy trả lời: “TA1.” Tôi xấu hổ vác cặp đi thẳng. Đến với lớp A1, tôi có một ấn tượng là ở đây tỉ lệ nam nữ bằng nhau, đỡ quá! Tôi chọn chỗ ngồi, một lúc sau, có một bạn đi vào ngồi kế bên tôi, tôi và bạn ấy làm quen, hi vọng sau này có thể giúp đỡ nhau học tập. Thầy chủ nhiệm vào lớp, thầy tôi tên là Trịnh Hoàng Quân, Tổ trưởng Tổ Hóa, ấn tượng đầu tiên của tôi về thầy chính là hài hước, vô cùng hài hước. Sau những câu bông đùa nhằm giảm căng thẳng của thầy, tôi cảm nhận được bầu không khí trong lớp trở nên cởi mở hơn, không còn im lặng vì ngại nữa. Những cảm xúc, ý nghĩ khi mới bước vào trường lập tức tiêu tan hết, thì ra là tôi đã suy nghĩ quá nhiều, bạn bè và thầy cô đều thân thiện như những ngày tôi còn là học sinh cấp II. Mặc dù mọi thứ đều mới, từ cảnh vật cho đến con người, nhưng tất cả đều mang lại cho tôi một cảm giác thích thú, thân thuộc đến lạ kỳ. Đến phần điểm danh, một điều làm cho tôi ngạc nhiên nữa chính là bạn cùng bàn với tôi cũng ngồi nhầm lớp, bạn ấy ở bên TA1. Sau khi bạn ấy đi, một bạn khác được thầy chuyển lên ngồi cùng với tôi. Thật bất ngờ! Đó chính là bạn cùng lớp Bốn với tôi! Giữa một lớp mới chưa ai quen ai, gặp lại người mình quen sau 5 năm là một điều đặc biệt, vô cùng đặc biệt. Lúc ấy, tôi đã cảm thấy chắc chắn mình sẽ làm quen được, theo được mọi người, cảm xúc ấy cứ dâng lên thế thôi, không cần biết là vì lý do gì.
Một tuần sau là ngày chính thức đi học đầu tiên của chúng tôi – những học sinh mới. Cảm giác khi lần đầu tiên mặc áo dài, lần đầu tiên chào cờ mà không giơ tay, lần đầu tiên thấy được hát Quốc ca mà lại nhỏ tiếng đến thế, cảm giác lạ lẫm mà thích thú làm cho tôi vui vẻ hơn. Ngày đầu tiên đi học, thầy cô nào cũng làm cho tôi thấy đặc biệt, vì những thầy cô ấy mỗi người đều có một tính cách, màu sắc riêng biệt, nhưng đều có một điểm chung – cực kỳ thân thiện. Ví dụ thầy Quân với câu cửa miệng: “Thú vị thiệt!”, cô Kỷ với biệt danh “Đắc Kỷ”, thầy Bỉ với những câu hài hước, cô Lê Kim Mai với cái tên gần giống với loài hoa liên quan đến cô Võ Thị Sáu – Lê-ki-ma,… Mọi người trong lớp bắt đầu quen nhau dần, trò chuyện rôm rả lên hẳn, tôi cũng quen được những bạn xung quanh, ai cũng dễ mến và thân thiện. Những tiết học đầu tiên không quá khó, mặc dù hơi khác so với những kiến thức mà tôi đã học 9 năm, nhưng nhờ sự giảng giải tận tình của thầy cô mà tôi đã hiểu được bài học một cách dễ dàng. Tôi đã từng lầm tưởng thầy cô cấp III sẽ không thể bằng cấp II, không thân thiện, không dễ chịu, không quan tâm học sinh nhưng sự thật cho thấy, tôi đã sai lầm. Từ một ngôi trường xa lạ, THPT Võ Thị Sáu đã mang lại cho tôi một cảm giác của “ngôi nhà thứ hai” thực thụ. Và cho đến nay, ngoài “ngôi nhà” ấy, tôi vẫn vô cùng yêu thích lớp tôi, thích nhất từ trước đến giờ, lớp tôi luôn luôn chơi chung với nhau, không bỏ một ai, là một cái “sở thú”, một đại gia đình lúc nào cũng vui tươi.
      Những ngày đầu tiên bước vào ngưỡng cửa trường THPT là những ngày đáng nhớ nhất, là ngày mà ai cũng có kỉ niệm, ấn tượng để đời. Đối với tôi, sau những giây phút ở trường, về đến nhà lại mong ngày mới đến thật nhanh để có thể vào trường gặp gỡ học tập với bạn bè thầy cô. Ngôi trường Võ Thị Sáu đã mang lại cho tôi cảm xúc vô cùng đặc biệt mà những ngôi trường khác không thể nào mang lại được. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn cảm thấy mình có một quyết định đúng đắn vì đã đặt nguyện vọng vào trường Võ Thị Sáu, không hối hận, sẽ không bao giờ hối hận. Tôi chỉ muốn nói: “Tôi yêu Võ Thị Sáu!”
      
Một số hình ảnh của lớp 10A1-VTS-(2016-2017).